Your browser does not support JavaScript!

Dupreeh: Câu chuyện về cha tôi

Đây là lời tri ân cực kỳ cảm động của Dupreeh dành cho người cha của mình khi ông đã qua đời ngay trước thềm IEM Katowice 2019.

Cha tôi là một người thích lên kế hoạch. Đó luôn là cách gia đình tôi vận hành. Chúng tôi luôn dựa vào ông.

Dù là đi học hay ở nhà, tôi biết rằng cha luôn đứng đằng sau ủng hộ tôi. Ông ghét việc phó mặc cho cơ hội hay những thứ bất ngờ, và ông ấy luôn giúp hai anh em tôi tránh khỏi bất kỳ nguy hiểm nào. Dù sao thì nghề của ông là kế toán mà. Nó nằm trong phần mô tả công việc luôn.

Lần đầu tiên tôi chơi Counter Strike (CS) là ở bữa tiệc sinh nhật của một người bạn hồi còn tiểu học, và đã ngay lập tức bị nó thu hút. Tuy nhiên tôi biết rằng mình cần phải vượt qua được bài test của ông. Vấn đề là, tôi không có máy tính ở nhà để có thể tiếp tục chơi, do đó tôi bắt đầu đi đến những câu lạc bộ dành cho thanh thiếu niên ở Copenhagen để có thể tiếp tục với đam mê của mình. Có lẽ những người từng đi đến nhà bạn bè để có thể chơi Playstation hay tương tự như vậy sẽ hiểu được tình cảnh của tôi. Cuối cùng thì, sau hàng tháng trời khổ sở, cha cũng thông báo rằng ông sẽ mang về nhà một cái máy tính từ chỗ làm

Đôi mắt tôi rực sáng lên. Đó chỉ là một cái máy tính để làm việc thôi, nhưng tôi chắc rằng nó có thể chạy được CS.

Nhưng một vấn đề lại phát sinh. Rõ ràng là cha không hứng thú lắm với việc những đứa con của ông sử dụng máy tính để chơi game, nhưng cuối cùng thì hai anh em tôi cũng tìm được cách thuyết phục được ông. Tôi vẫn còn nhớ rõ mình ngồi chờ một cách kiên nhẫn ông đọc các điều kiện sử dụng dịch vụ (Term of service), yêu cầu cấu hình và các thông tin về nhà phát hành, để đảm bảo rằng CS sẽ không làm máy tính ông nổ tung lên hay dính một đống virus. Đó là cách ông làm việc, và chúng tôi đã dần trở nên quen thuộc với nó mỗi khi nhờ ông cài thêm các tựa game khác vào máy. Hai anh em đã hứa với ông rằng chúng tôi sẽ chỉ sử dụng nó để chơi một lúc sau khi đi học từ trường về thôi, và ông có thể đá chúng tôi ra bất kỳ lúc nào.

Và tất nhiên là chuyện đó không bao giờ xảy ra. Ông không bao giờ sử dụng cái máy tính đó; nó trở thành máy chơi game của 2 anh em tôi, và tình yêu của tôi với CS đã bắt đầu như vậy đó.

Với gia đình thì tôi vẫn luôn là Peter Rasmussen, nhưng chắc các bạn sẽ biết đến tôi qua nickname: Dupreeh. Tôi là thành viên của Astralis, team mà tôi và đồng đội cùng sở hữu, cùng với tổ chức của chúng tôi: RFRSH Entertainment. Hai năm qua đã như là một câu chuyện cổ tích vậy: mọi người mang về nhà hàng đống tiền thưởng và khẳng định vị thế của chúng tôi như một trong những đội CS mạnh nhất mọi thời đại.

Khá là hài hước khi nghĩ về việc mọi chuyện lại bắt đầu từ một cái máy tính làm việc được trưng dụng để chơi game.

Tôi biết rằng mình đã không lựa chọn con đường ngắn nhất để đến với thành công. Tôi biết cha và mẹ đã rất lo lắng khi tôi bướng bỉnh lựa chọn chơi CS là cách để kiếm sống. Tôi cũng biết rằng họ không thích thú gì khi thấy điểm số tôi tụt dần, hay là khi tôi quyết định sẽ không đi học đại học. Nhưng trong những năm tháng đó, cha vẫn sẽ chở tôi đến tham dự các giải đấu mỗi cuối tuần. Ông chưa từng tỏ ra coi thường giấc mơ của tôi. Đó là con người ông, là niềm tin mà ông luôn giữ vững trong cả cuộc đời mình.

Cha của Dupreeh tại một giải đấu

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh đó. Tôi vẫn nhớ rõ mọi người mặc gì, không khí lúc đó như thế nào - nó đã khắc ghi vào trong tâm trí tôi. Hôm đó tôi đi học về nhà, và tôi biết rằng cha đang đi kiểm tra tổng quát. Không có gì nghiêm trọng cả, đó chỉ là một lần kiểm tra định kỳ mà thôi. Cha tôi, với bản tính của mình, luôn cẩn thận giữ gìn sức khỏe của mình.

Nhưng khi tôi bước vào phòng khách, và thấy cha và mẹ đang ngồi ăn tối, tôi biết ngay rằng có chuyện gì đó đã xảy ra.

Mẹ bảo tôi ngồi xuống và kể lại mọi chuyện cho tôi. Các bác sỹ đã chẩn đoán cha tôi bị ung thư. Cho tới tận ngày hôm nay, tôi vẫn không biết được đó là loại ung thư gì. Tôi chỉ biết rằng, nó bắt đầu ở dạ dày, rồi di căn lên gan và xương sống của ông. Tiên lượng của ông không được rõ ràng. Cha tôi không nói gì cả; ông chỉ ngồi đó và ăn tối.

Cả thế giới như đổ sụp xuống vậy. Lúc đầu, tôi gần như bị tê liệt. Tôi nhìn ông, nhưng không thấy có gì khác thường cả. Trông ông vẫn khỏe mạnh, không phải dính liền với cái giường bệnh hay gì cả. Bạn sẽ không thể nào tin được ông vừa nhận được một tin khủng khiếp như vậy cả. Đó là bản chất của ung thư; bề ngoài thì mọi chuyện không thay đổi quá nhiều, nhưng nó giống như một bóng đen u ám dần phủ lên gia đình tôi vậy. Không có cách nào để tránh được cả. Đó là ... cuộc sống.

Năm 2010. Tôi vẫn luôn coi năm đó là năm Đen tối. Cha tôi bắt đầu đi điều trị, và mọi người đều phải chiến đấu với thực tế theo cách riêng. Đó là thứ khủng khiếp nhất chúng tôi từng phải đối mặt. Mẹ tôi suy sụp và bị stress, trong khi niềm vui thích khi đến trường và các mối quan hệ của tôi dần trở nên xa cách. Bây giờ nhìn lại, tôi nhận ra rằng mỗi chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bác sỹ tâm lý - thứ mà sau này chúng tôi cũng nhận được thông qua trị liệu gia đình, nhưng hồi đó chúng tôi đã không thể nhận ra được. Thay vào đó, tôi chìm đắm trong u buồn, không muốn giao tiếp, cảm thấy bất lực... Thực tại như đang vỡ vụn: cha tôi bị bệnh, mẹ tôi cũng đang vật lộn với những vấn đề của bà... tôi không biết phải dựa vào đâu nữa.

Tuy vậy, Cha vẫn là người mạnh mẽ nhất cả nhà. Kể cả khi ông bị ung thư hành hạ, ông vẫn luôn coi mình như người chịu trách nhiệm cho cả nhà và quan tâm đến chúng tôi. Trong những năm ngắn ngủi ông còn với chúng tôi, chưa từng có một khoảnh khắc nào ông lơi là nhiệm vụ đó cả.

Cha tôi luôn có kế hoạch cho mọi chuyện.

Chẳng có gì là ngạc nhiên khi tôi tìm đến CS để thoát khỏi thực tại cả. Đó là nơi mà cuộc sống trở nên có ý nghĩa. Nghe khá là lạ khi có những người cảm thấy khá hơn khi chơi game, nhưng đó là món ăn tinh thần của tôi. Tôi sẽ đóng cửa phòng ngủ lại, gọi các chiến hữu online và có vài tiếng tạm quên đi những vấn đề của mình. Bạn phải dựa vào những gì mà mình giỏi. Chơi game rất vui, trong giai đoạn đó tôi khó có thể nhớ được "vui" là gì. Khi nhìn lại những tháng ngày đó, tôi nhận ra rằng mình sẽ không thể trở thành một player CS như ngày nay được nếu như tôi không dựa vào nó quá nhiều như vậy để cân bằng cảm xúc của mình. Thật là mỉa mai khi năm Đen tối lại là thứ đặt nền móng cho sự nghiệp của tôi sau này.

Đã có những lúc mẹ tôi lo lắng vì tôi dành quá nhiều thời gian trong phòng và trước cái máy tính. Nhưng tôi biết rằng khi tôi chơi CS, bà có thể nghe thấy tiếng cười sảng khoái của tôi. Cả khi chiến thắng lẫn khi thất bại. Tôi tin rằng nó giúp bà an tâm khi biết rằng đứa con của bà đã tìm thấy cách để trưởng thành như những đứa trẻ khác. Mẹ luôn là fan hâm mộ lớn nhất của tôi. Dù chuyện gì xảy ra, bà vẫn luôn ở đó, không chỉ cho tôi, mà cho cả gia đình.

Con yêu mẹ.

Dupreeh cùng đồng đội trong màu áo Astralis

Cha tôi bị bệnh trong một thời gian dài. Gần 10 năm. Nhưng dần dần gia đình tôi cũng tìm lại được niềm vui. Tôi nghĩ mọi người ai cũng biết rằng ung thư sẽ khiến cảm giác lo lắng băn khoăn đè nặng lên không khí, nhưng bạn có thể học được cách sống chung với nó.

Một điểm sáng lúc đó là sự nghiệp CS của tôi đã bắt đầu đi lên. Vào năm 2014 tôi đã ký hợp đồng với Dignitas, một trong những công ty về Esports lớn nhất thế giới. Cha và mẹ là những người đầu tiên tôi thông báo tin vui này. Tôi đã rất phấn khích: "Bố mẹ nhìn này! Người ta sẽ trả lương để con chơi game!!!". Tôi biết rằng nó không quá nhiều, và tôi có thể có được thu nhập cao hơn nhiều từ những công việc khác, nhưng mức lương đó vẫn cao hơn nhiều so với những gì tôi kiếm được từ CS trước đó.

Tôi nghĩ đó là khoảnh khắc là gia đình tôi nhìn ra được tương lai của Esports. Bạn nên nhớ rằng đối với Esports thì 2014 như cách đây như cả một đời người vậy. Ngày nay đâu đâu bạn cũng có thể thấy và thậm chí Esports còn được xuất hiện trên sóng truyền hình, nhưng thời đó không nhiều người biết về nó. Tuy vậy, với hợp đồng với Dignitas, cha tôi đã có thể hiểu được điều mà tôi muốn làm. Đến năm 2016, tôi và các đồng đội đã sáng lập Astralis, và chúng tôi cũng là đồng sở hữu của nó luôn. Điều đó cũng có nghĩa là chúng tôi đã bắt đầu dính dáng đến chuyện kinh doanh.

Đoán xem ai là người có thể cho tôi những lời khuyên về canh bạc này?

Tất nhiên là Cha rồi.

Kể từ khi tôi mới sinh, Cha đã luôn theo dõi tình hình tài chính, khoản tiết kiệm,... của tôi. Nó nằm trong máu của ông. Mỗi khi tôi nhận được bản hợp đồng mới, tôi sẽ đưa ông xem. Ông là cộng sự của tôi trong bất kỳ giấy tờ nào tôi từng ký trong Esports.

Vào năm 2017, Astralis vô địch được Major lần đầu tiên và tôi mang về nhà một khoản tiền khổng lồ, nhiều hơn cả những gì trong giấc mơ điên rồ nhất tôi mà từng có. Ai sẽ là người giúp tôi quản lý chúng?

Yep, cha tôi. (Dù tôi khá là chắc ông quan tâm đến việc tôi trả đủ thuế hơn). Và ông đã luôn ở bên tôi kể từ bản hợp đồng đầu tiên.

Ông là chiếc mỏ neo vững chắc cho tôi trước sự phát triển như vũ bão của Esports. Ông là bức tường lửa bất khả xâm phạm đối với những kẻ định ăn gian hay lợi dụng tôi. Nhưng có một điều quan trọng hơn tất cả: tôi cảm thấy như mình đang chia sẻ cuộc đời và niềm đam mê của mình với một người tôi luôn yêu quý. Đúng là hồi bé ông đã chở tôi đi tham dự các giải CS, nhưng giờ đây ông đã có thể hiểu sâu hơn vào nó. Có thể là cha tôi không biết gì về những chiến thuật trong game, nhưng ông luôn giúp tôi khi đàm phán về các hợp đồng tài trợ. Tôi luôn biết ơn Chúa đã cho ông thời gian để có thể chứng kiến sự trưởng thành của tôi.

Và tất nhiên tôi cũng biết rằng không có gì là tồn tại mãi mãi.

Vào cuối năm 2018, khi gia đình tôi đang sắp xếp đồ để chuẩn bị đi cùng tôi tham dự một giải đấu thì cha tôi bị ngã và gãy tay. Nó khiến ông rất đau đớn. Tôi không phải là một chuyên gia y tế, nhưng theo các bác sỹ giải thích thì ung thư đã di căn lên xương sống của ông và nó đè nặng vào các dây thần kinh khiến ông luôn đau đớn. Tôi đã chứng kiến ông chiến đấu một cách dũng cảm với căn bệnh này và sau một thập kỷ sống chung với nó, ông đã trở nên quen thuộc với những cảm giác khó chịu. Nhưng lần này thì khác. Nó khác.

Tôi vẫn nhớ rằng bác sỹ đã nói với ông rằng họ không thể cho ông thêm thuốc giảm đau, và những cơn đau đớn này sẽ theo ông đến cuối đời.

Tôi nghĩ đó là khoảnh khắc mà ông đầu hàng. Sau đó, mọi chuyện chỉ là vấn đề thời gian.

2018 là một năm cực kỳ bận rộn đối với tôi và nó kéo sang cả năm 2019. Cảm giác của tôi luôn lẫn lộn: tôi cảm thấy buồn vì phải cách xa với gia đình mình khi mọi chuyện xấu đi, nhưng cùng lúc đó thì CS vẫn luôn là một lối thoát cho tôi, và thật là nhẹ nhõm khi có một thứ gì đó để tập trung vào.

Vào năm 2010, tôi là một thằng nhóc và cách đương đầu với căn bệnh ung thư của cha tôi là CS.

9 năm sau, tôi là một người đàn ông và cách đương đầu với căn bệnh ung thư của cha tôi vẫn là CS.

Đã có quá nhiều thay đổi qua năm tháng, nhưng CS vẫn luôn ở đó.

Tôi đã có một buổi nói chuyện với mọi người ở Astralis: dev1ce, gla1ve, Xyp9x, MagiskZonic. Thông điệp của tôi rất đơn giản: mọi chuyện đang dần trở nên tồi tệ với cha tôi, và nếu họ nhận thấy tôi xuống phong độ thì đó là lý do. Tôi luôn đặt gia đình lên hàng đầu, nhưng những người anh em vẫn luôn đặt niềm tin nơi tôi, và tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với họ. Tôi thực sự rất may mắn khi có được những người đồng đội thấu hiểu và tuyệt vời như họ. Tôi luôn là một người thích nói - đó là cách tôi đương đầu với áp lực, và họ là những người lắng nghe kiên nhẫn và đầy tuyệt vời.

Vào tháng 2, tôi ghé qua nhà để chuẩn bị cho IEM Katowice, một trong những giải đấu CS lớn nhất thế giới với tổng tiền thưởng lên tới 500,000 USD cho chức vô địch. Cha tôi đang ở bệnh viện và người ta đã phải dùng đến máy móc để duy trì sự sống cho ông. Trước khi giải đấu bắt đầu một tuần thì tình hình đã tệ đến mức bất kể lúc nào ông cũng có thể ra đi.

Đó là thời khắc mà tôi và gia đình đã chuẩn bị từ rất lâu. Chúng tôi đã nói về những gì cần làm trong trường hợp Cha qua đời và tôi lại đang phải tham dự một giải đấu. Tuy vậy, khi chúng tôi thực sự phải đương đầu với nó, mọi người đều không biết phải làm gì. Trong thời gian đó thì ông lúc tỉnh lúc không và đôi lúc thì ông nghĩ tôi là anh tôi và ngược lại. Nhưng tôi đã có được cơ hội nói chuyện với ông lần cuối. Ông đã nói rõ ra nguyện vọng của mình:"Ta muốn con tham dự giải đấu đó, và chúc con may mắn." Ông nói.

Đó là những lời cuối cùng của ông. Vào thứ 2, chỉ một ngày trước khi tôi lên máy bay thì ông qua đời. Tôi đã ở đó khi ông trút hơi thở cuối cùng. Tôi đã có cơ hội được ngồi với ông. Tôi đã ở nhà với gia đình tôi, đêm đầu tiên không có ông bên cạnh.

Ông không thể nào chọn một thời điểm hoàn hảo hơn. Cha tôi luôn là một người thích lên kế hoạch, kể cả ngày ông qua đời.

Ở Katowice, tôi đã không chiến đấu vì ông. Khi tôi đến nhà thi đấu thì các bản năng đã trỗi dậy. Đầu tôi lúc đó không có gì ngoài CS, những người đồng đội, meta game và chuỗi vô địch các giải đấu của Astralis.

Nhưng khi chúng tôi nâng cao chiếc cup vô địch thì ông là người duy nhất tôi có thể nghĩ đến.

Tất cả những chuyến đi cuối tuần, tất cả những lời khuyên mà tôi nhận được, những lần ông kiểm tra điều khoản sử dụng dịch vụ trước khi cài đặt game mới cho anh em tôi, mỗi lần ông kìm nén sự lo lắng lại và cho phép tôi được theo đuổi một ước mơ mà ông không thực sự hiểu rõ, nhưng vẫn luôn hỗ trợ tôi một cách vô điều kiện - tất cả chúng đã giúp tôi trở thành một người như hôm nay.

Tôi biết ông không thích tôi trở thành một player chuyên nghiệp, nhưng tôi đã có thể khiến ông tự hào. Những lần cuối cùng ông gặp tôi thì chúng tôi đang đứng trên đỉnh cao của thế giới và làm những gì tôi yêu thích. Tôi biết ông rời chúng tôi với niềm tin rằng tôi sẽ ổn thôi. Đó là trái ngọt của những giọt mồ hôi nước mắt đã đổ xuông.

Chúc mừng, Cha à.

Chúng ta đã làm được.

Con yêu bố. Mãi mãi.

Nguồn: https://www.theplayerstribune.com/en-us/articles/dupreeh-counter-strike