Your browser does not support JavaScript!

JW: "Chúng tôi không phải là một đội, chúng tôi chỉ là những cá nhân riêng lẻ chung chiến tuyến"

JW đã có một bài phỏng vấn sau ESL One New York về tương lai của đội và CS Thụy Điển.

Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc phỏng vấn này với việc flusha rời đi, khiến cho rất nhiều người cảm thấy đau lòng, thậm chí bạn đã đăng một số tweet về việc thiếu vắng anh ấy, vân vân... Bạn có thể chia sẻ một chút được không?

Vâng, chúng tôi rõ ràng đã có một số vấn đề trong đội, và chúng tôi đã cố gắng để sửa chữa các vấn đề đó với những thay đổi player, nhưng vấn đề nằm trong bộ khung của team. flusha không hài lòng với cách anh ấy chơi và cách chúng tôi chơi, vì vậy anh ấy cần sự thay đổi, tôi nghĩ vậy. Nó khá khó và phức tạp để giải thích, và tôi không thực sự muốn đi quá sâu vào nó bởi vì chúng tôi có nhiều vấn đề khác hơn là chỉ ở trong game.

Tôi tôn trọng anh ấy và tất cả những gì chúng tôi đã làm cùng nhau dù cho có chuyện gì đi chăng nữa, cho dù anh ấy có thể có một số trục trặc ở đây hoặc một số chuyện rắc r ối, tôi có thể thấy điều đó trong quá khứ. Việc anh ấy đi là điều tôi đoán được trước, nhưng cũng có một chút bất ngờ, ý tôi là cảm xúc khá hỗn loạn. Anh ấy muốn rời đi và chúng tôi đã không thực sự hài lòng với điều đó. Cuối cùng, chúng tôi đồng ý rằng đó giải pháp tốt nhất.

JW tin nếu fnatic xây dựng được một team đoàn kết và bài bản thì sẽ sớm trở lại vị thế của mình

Trận thua cuối tại Major trước HellRaisers quả là khó khăn, bạn có thể cho tôi biết một chút về bầu không khí trong đội trước khi đến New York mà không có flusha?

Tôi nghĩ cảm giác đến đây tốt hơn là lúc vào Major. Lúc đó, chúng tôi như một đội hình vỡ nát. Chúng tôi được gọi là một đội, nhưng thực tế không hẳn như vậy. Chúng tôi đã chia rẽ từng chút một trong suốt Major. Ở đây, ngay cả với một stand-in, chúng tôi cảm thấy mình giống như một đội hơn là chúng tôi ở Major. Đáng buồn thay, chúng tôi đã ném throw khi gặp mousesports, lúc dẫn 14-6 ấy, và tôi nghĩ rằng nó đã thực sự khó khăn cho chúng tôi để có thể phục hồi sau đó. Sau đó, chúng tôi đã thua Na`Vi, một team rất mạnh đối với chúng tôi...

Ai đã quyết định đưa ScreaM vào vậy? Mục đích đằng sau quyết định đó là gì?

ScreaM là lựa chọn đầu tiên của chúng tôi bởi vì anh ấy đã không chơi bất kỳ vòng loại nào và đủ điều kiện để chơi ở đây. Anh ta cũng đang thất nghiệp chúng tôi có thể pick luôn anh ta vào team nếu muốn. Mặc dù anh ấy chỉ là stand-in cho một sự kiện, nhưng nó cũng có thể coi như một lần thử nghiệm, và anh ấy đã hoàn toàn đồng ý với chúng tôi.

Tôi thực sự ấn tượng với anh ấy. Anh ấy là một player tuyệt vời, rất đồng đội, một trong những người thân thiện nhất ... Tôi không hiểu tại sao anh ấy không có team nào ở Pháp, rõ ràng anh ấy có thể tạo ảnh hưởng cực lớn cho bất kỳ team nào.

Bạn đang nói rằng nó có thể chỉ là thử nghiệm. Vậy bạn có nghĩ các bạn sẽ trở thành một team “quốc tế hóa” ngay bây giờ?

Yeah, tất nhiên, chúng tôi đã suy nghĩ về việc quốc tế hóa. Chúng tôi thậm chí còn nghĩ về nó trước đây, giữ nòng cốt là KRIMZ, flusha và tôi. Chúng tôi đã nghĩ đến chuyện kiếm các player ngoại quốc, chủ yếu là bởi vì giới CS Thụy Điển không còn phát triển đúng cách. Chúng tôi không tìm được người xứng đáng. Không có tài năng thực sự đặc biệt nào ở Thụy Điển lúc này, đó là lý do tại sao chúng tôi phải thảo luận về việc quốc tế hóa.

Sao bạn lại nghĩ như vậy? Tại sao bạn nghĩ rằng có một khoảng cách lớn giữa các player Thụy Điển hàng đầu và phần còn lại?

Tôi muốn nói rằng trong giới CS:GO Thụy Điển thì hầu hết người chơi, những người chơi tài năng nhất, họ đều rất lệch lạc tư tưởng. Họ không phát triển bởi vì họ muốn họ có một trong những mức lương cao nhất ở Thụy Điển ngay cả khi họ chưa từng chơi giải LAN nào. Họ kỳ vọng vào những thứ xa hoa họ có thể nhận được ngay từ khi bắt đầu, trong khi chưa chắc họ có thể làm được gì xứng đáng với nó.

Quay lại thời 1.6, bạn có thể thấy những gã như Jumpy mang hẳn PC của mình đến bắn LAN ở các giải địa phương, rất khó khăn  và đầy cố gắng. Tôi lúc đầu cũng vậy, may mắn hơn là không phải vác PC của mình đi bắn giải CS:GO, nhưng cũng phải thi đấu ở các giải địa phương, xong chiến thắng và đạt được điều gì đó. Bây giờ, mọi người đều muốn nhận được mức lương cao và được vào ngay các top team từ lúc bắt đầu sự nghiệp, nhưng cuộc đời đâu dễ dàng vậy. Bạn cần phải có một quá trình tích lũy gian khổ.

Bạn và KRIMZ đã chơi CS: GO từ khi trò này mới ra mắt, đã chiến thắng rất nhiều cùng nhau, bạn có nghĩ rằng bây giờ bạn có thể dạy lại cho thế hệ trẻ không?

Chắc chắn. Chúng tôi đã cố gắng làm điều đó khi chúng tôi cho Lekr0 và Golden vào team, nhưng tại một vàithời điểm, tôi nghĩ chúng tôi đã đánh mất bản thân một chút. Chúng tôi không có vấn đề gì với việc đào tạo mọi người, nhưng chúng tôi cũng phải nhớ rằng mình đang ở đâu (phải tập trung cho phong độ của bản thân nữa), và tôi nghĩ đó là vấn đề lớn nhất khi cố gắng dạy mọi người cách chơi. Chúng tôi chắc chắn sẽ chú trọng đến nó nó, và tôi đoán chúng ta sẽ thấy một số bất ngờ sau ESL One New York.

Đó sẽ là câu hỏi tiếp theo. Điều gì sẽ xảy ra sau New York? Bạn sẽ mang một ai đó vào team? Hay tiếp tục chơi với ScreaM, hoặc thử nghiệm một số người khác?

Chúng tôi chưa thực sự thảo luận nhiều, tôi nghĩ chúng tôi sẽ quyết  mọi thứ sau sự kiện, nhưng tôi không thực sự thấy chúng tôi muốn thử nghiệm người chơi mới. Tôi cảm thấy chúng tôi muốn xây một đội hình vững chắc hơn là cứ xoay quanh công việc thử nghiệm vì bạn đâu thể chắc chắn điều đó đem lại thành công hay thất bại, và bạn sẽ lãng phí thời gian. Vì vậy, chúng tôi sẽ chỉ phải cân nhắc xem chúng tôi sẽ xây dựng đội hình với ai.

Bạn nghĩ điều quan trọng nhất để lấy lại phong độ là gì?

Mục tiêu của chúng tôi rõ ràng là đưa fnatic về vị thế mà nó từng thuộc về. Tôi không biết sẽ phải làm thế nào, nhưng tôi nghĩ điều quan trọng nhất mà chúng tôi phải làm đó là phải có những cá nhân xuất sắc, cùng với đó là những chiến lược tốt và tinh thần cao. Chúng tôi đã không có chúng trong một thời gian dài, bạn không thể mãi ngụy biện cho các vấn đề hay đùn đẩy trách nhiệm, đổ lỗi cho người khác. Chúng tôi muốn trở thành một đội đoàn kết, vì đó là những gì chúng tôi không có trong vài năm qua. Chúng tôi không phải là một đội, chúng tôi chỉ là những cá nhân riêng lẻ chung chiến tuyến.