Your browser does not support JavaScript!

[Major trong tôi là...] Bài dự thi của bạn Long Hoàng: karrigan - Người truyền lửa đam mê CS

Bài dự thi event "Nhịp đập Major #2: Major trong tôi là..." của bạn Long Hoàng về karrigan, người đội trưởng của team Mousesports.

Thời điểm nào bạn nhận ra cảm xúc của mình với tựa game CS:GO là mãnh liệt? Và lần cuối cùng bạn có cảm giác thần tượng ai đó là khi nào?

Về bản thân tôi mà nói, khi cảm thấy tim mình không còn ở thực tại mà hoà cùng nhịp đập với các players trong trận đấu, đó gọi là mãnh liệt. Nhưng để thấu hiểu cả tâm tư của player sau những ánh đèn sân đấu hay ngoài màn hình, nó lại là thứ gì đó thật... khác! Và vâng, người đem lại cho tôi những xúc cảm "khác lạ" ấy là karrigan - Finn Andersen.

Kết quả hình ảnh cho karrigan csgo

Không hề là karrigan hay bị người ta nói là BOT, là noob, là choke hay chỉ "bay lắc",... trong mắt tôi anh ấy đơn giản là huyền thoại. Huyền thoại từ những pha clutch làm nên tên tuổi anh ở "đế chế CS 1.6" xưa, là những 4K awp quick-scope ở dust2, là những pha canh banana địch không thể đục thủng ở inferno, là những pha di chuyển mượt mà trên thang các toa tàu ở train,... Và mấy ai biết hay nhớ được những danh hiệu Best Rating hay Best AWP khi đó đều thuộc về anh. Mấy ai nhớ được "karriganb0b" hay "princeb0b" của anh? Phải chăng chỉ có những người đồng đội cũ thậm chí đã giải nghệ hay phải là những người luôn dõi theo anh như tôi mới biết.

Những điều đó đã khiến một cậu học trò như tôi thần tượng anh, đam mê CS. Dõi theo từng bước chân anh trong sự nghiệp, qua từng team, xem không biết bao nhiêu demo của anh để học phong cách chơi, cách di chuyển ấy, chưa bao giờ làm tôi hết thấy phấn khích. Cảm giác thích thú khi mày mò từng demo, lọc ra nhiều quả smoke khó trong CS:GO và cảm giác mãn nguyện khi ném trúng dù chỉ vài ba lần. Thật tuyệt vời khi chơi game cùng đồng đội luôn được nghe "Ông hỗ trợ tốt thật" khi tung vài "chiêu bài flash" haha. Hẳn đó cũng là cảm giác của karrigan khi đồng đội đập tay anh trong những trận đấu quan trọng!

Những quả smoke mang đậm chất Karrigan

Nhưng cuộc đời đâu chỉ màu hồng. Tôi cũng buồn mất mấy ngày còn hơn thất tình mỗi lần karrigan chơi không đúng phong độ và bị đưa lên dự bị, hay những lần xung đột vì team không còn trơn tru dưới bàn tay IGL của anh.

Những cái ôm đầu, những cái gục mặt xuống bàn phím thật tuyệt vọng! Người ta xem anh chơi chỉ biết chỉ trích, chỉ biết cười nhưng đâu ai thấu những áp lực anh phải gánh. Nào đâu phải "chỉ tay 5 ngón" là team bạn có thể chơi tốt lên? Nào đâu những chiến thuật "tay to" có thể giúp bạn làm chủ CS:GO?

Ngày hôm qua trận đấu giữa mousesportLiquid giành vé vào playoff lại lần nữa làm tôi thấy buồn vì sự cố gắng tập trung cao độ của karrigan không có thành quả. Tôi hiểu gánh nặng của anh khi mà những tài năng trẻ hay ngôi sao mới nổi woxic, frozen không thể toả sáng. Và một lần nữa anh lại lỡ duyên mới danh hiệu Major. Tôi không thể quên round đấu ở dust2 khi anh 1 mình ra chiếm A-Long khi các đồng đội anh chật vật ở các vị trí khác trên map. Anh sấy hết 1 băng M4 và rút USP ra spam cùng với hi vọng kéo lại được điều gì đó, ít nhất phải đổi được 1 người, anh hông muốn trả lợi thế lại cho địch nữa nhưng không được. Vẻ mặt của karrigan lúc ấy trông thật mệt mỏi. Sau đó khi Stewie2k toả sáng với 3K awp ở A-Long và karrigan là người chết đầu tiên, anh đã ôm mặt suốt cả round đấu. Tôi đã thấy điều đó. Điều đó thật sự đọng lại trong tôi một chút quặn thắt. Anh đã cố gắng nhưng cảm xúc trên gương mặt anh lại không như vậy. Kết thúc một ngày dài với karrigan là những cái chạm tay hờ hững với Liquid sau chung cuộc 0-2.

Trong sự nghiệp luôn có những khoảnh khắc thăng trầm như vậy, không ngoại trừ một ai. Tuổi của Finn Andersen đã cao so với mặt bằng các player trong giới nhưng tôi tin mối nhân duyên của anh với CS sẽ lại nở rộ. Tôi luôn gửi tin nhắn an ủi, động viên karrigan qua Twitter và Instagram hi vọng anh đọc được. 

karrigan có một câu nói trong 1 bài phỏng vấn tôi luôn nhớ: "I believe that eventually we"ll be really good".

Tôi tin điều đó. Mãi ủng hộ anh.