Your browser does not support JavaScript!

[Major trong tôi là...] Bài dự thi của bạn Rossy Huan Nguyen

Bài dự thi event "Nhịp đập Major #2: Major trong tôi là..." của bạn Nguyễn Hoàng Quân về người đội trưởng Zeus của Na`vi.

Mọi cơ duyên trong cuộc sống này đều bắt đầu bằng những gì đơn giản nhất. Và cái tên CS:GO nó cũng bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi một cách đơn giản như thế. Tôi cứ nghĩ rằng rồi cái game này nó cũng sẽ dễ chán đối với tôi như bao cái game có tính thi đấu chuyên nghiệp khác như DotA hay LOL. Nhưng không, bây giờ ngồi nghĩ lại từ cái ngày hôm đấy tôi vẫn tin rằng CS:GO là tựa game hay nhất mà tôi sẽ không bao giờ chán ngán được. Và trước khi biết đến Major, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng CS:GO sẽ thu hút được tôi đến tận bây giờ.

Hôm đó là một ngày cuối năm 2016, tôi vô tình được bạn chỉ cho xem một clip highlight CS:GO của player tên là Zeus. Tôi không nhớ rõ lắm về chi tiết giải đấu hay team của anh Zeus đấy vào lúc đó và cho đến bây giờ tôi cũng ko tìm được clip. Nhưng đoạn clip đó thật sự là một cú huých. Cái cách bình luận viên hét lên và nói nhanh trong sự căng thẳng của round đấu. Cái cách Zeus di chuyển và giết địch. Cái cách họ chạm tay nhau sau round thắng đó và cái cách anh đứng lên hét sau một pha highlight. Tôi như bị cuốn vào trong thế giới của họ, đắm chìm vào cái khoảng khắc và không gian riêng của họ. Tôi bắt đầu hiểu được tính chất của một game được thi đấu chuyên nghiệp. Hay tôi thường gọi là "những game Esports". Chiến thắng của họ không chỉ đơn giản là vì tiền. Đó là vì sự đam mê và yêu thích. Thứ mà tôi chẳng khi nào có một cách trọn vẹn và đầy đủ với một game nào đó. Tự nhiên tôi lại cảm thấy yêu thích ngay cái điều họ đang làm. Tôi muốn được hét lên sau khi thực hiện được một pha highlight như thế. Và đó là ngày tôi bắt đầu tìm hiểu về CS:GO. Về các giải đấu, các team, các player và lịch sử của họ. Dĩ nhiên tôi cũng háo hức mua game và tự mình trải nghiệm nó. Tôi cứ nghĩ là mình sẽ làm điều họ làm một cách dễ dàng nhưng không. CS:GO đã đánh bại tôi hoàn toàn từ những trận đầu tiên. Thật sự đã đánh bại tôi đến nỗi tôi chẳng còn muốn chơi tiếp. Đó là sự thất vọng tràn trề. Tôi không hề biết cái game tôi vừa mua về và đang đê mê nó lại khó nhằn như vậy. Quá nhiều điều phải làm trong một round đấu. Và dường như có vẻ chưa đủ làm tôi phát nản thì game còn tặng thêm cho tôi một điều đến giờ tôi vẫn cho là khó chịu nhất mà như caster Bomman thường nói đến là "khẩu súng này nó bị hư anh em ạ!". Chính xác! Tôi bắn cả một băng 30 viên ko hề trúng 1 viên vào địch. Sau tất cả sự ức chế đấy thì tôi đã bỏ mặc cái game hơn tuần không thèm mở lên nữa. Tôi đã nghĩ mình tốn tiền oan uổng vào cái game khó chịu này. Nhưng không hề như thế, đến bây giờ tôi vẫn thấy con số mình bỏ ra mua game là quá ít với những gì tuyệt vời mà CS:GO mang lại. Tôi quyết định "đi học" từ bạn bè, nhất là những người đã gắn bó đủ lâu với tựa game. Học thêm kinh nghiệm từ những người bạn "tay to" hơn tôi. Và ti tỉ bao thứ khác mà đến giờ tuy hơn 1000 giờ chơi nhưng tôi vẫn chưa gọi là giỏi và biết hết mọi thứ được. CS:GO thật sự là tựa game để lại quá nhiều kỉ niệm với tôi và sẽ tiếp tục còn gắn bó nhiều hơn trong những năm tháng sau này. Nhất là những giải đấu, và nhất là những giải đấu Major. Thứ gây nghiện với ai đam mê bộ môn này.

Kết quả hình ảnh cho csgo crowd emotionsCác kỳ Major luôn mang lại cho khán giả rất nhiều cảm xúc

Major 2019 ở Berlin mới vừa kết thúc thật sự mà nói nó không là một kì major quá đỗi hấp dẫn và căng thẳng với tôi như các kì Major ở năm 2018. Nhưng giải đấu lần này lại đánh dấu sự thống trị hoàn toàn của "Sao Đỏ" Astralis. Những bộ óc thiên tài và những đôi "tay to" liên tục khẳng định mình ở từng trận đấu bất chấp đối thủ của họ là ai. Hai kì Major liên tiếp với hai trận chung kết cùng một kịch bản 2-0. Dường như Astralis quá khác biệt với các đội còn lại. Tôi không là fan của họ nhưng cái cách họ thi đấu luôn khiến mọi người dù có là anti phải ngả mũ chào thua. Tôi nhìn Device cười với món quà sinh nhật vô giá là chức vô địch thứ 3 liên tiếp quanh đồng đội của mình mà đột nhiên hạnh phúc lây. Mọi người lớn vẫn thường coi rẻ những việc liên quan đến game nhưng họ không hề thấy được những hình ảnh đó. Cái cách một người hay một nhóm người sống hết mình vì đam mê của mình và đạt được thành công đó luôn là một cái kết viên mãn nhất của mỗi con người. Một niềm ao ước mà đôi khi các ngành nghề khác không đem lại được. Cảm xúc thăng hoa hay đau khổ đều có đủ ở bất cứ kì Major nào.

Nụ cười nhà vô địch...

và nước mắt kẻ chiến bại

Nói đến những nỗi buồn, đó là nỗi buồn cho người anh đã vô tình trở thành người làm tôi say mê CSGO, Danylo "Zeus" Teslenko. Tôi biết sẽ rất khó nhìn thấy anh nâng chiếc cup vô địch thêm lần nào nữa vì anh đã sắp giải nghệ và một phần vì team Na`vi vẫn chưa đủ sức tranh vô địch các giải có Astralis tham gia. Giống như GeT_RiGhT, anh đã có hơn 10 năm cống hiến cho nền CS:GO, một huyền thoại của dòng game này. Nhưng rồi cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tàn, và nghiệt ngã là không tránh khỏi. Những sự dè bỉu từ người hâm mộ và những câu chửi bới về kĩ năng của anh ngày càng tệ hơn là điều hiển nhiên khi độ tuổi của anh đã lớn và bắt đầu "già nua" với nghề làm game thủ chuyên nghiệp. Tôi thấy buồn và xót xa cho anh, ở giải đấu Major vừa qua cũng là giải đấu anh chơi không tốt ở những trận quan trọng. Tuổi tác là thứ không thể tránh khỏi nhưng tôi không nghĩ rằng anh đáng bị đem ra làm bia chỉ trích. Không còn nỗi buồn nào hơn khi chính những gì đã làm nên con người mình đang dần dần phản lại mình và khiến mình cách xa nó. Zeus đang vào giai đoạn như thế, đang chịu những nỗi buồn như thế và rồi ngày anh rời xa bộ môn này, rời xa cái cuộc sống mà anh đã chọn trong 10 năm qua đã gần kề. Tôi buồn vì Major là nơi đem lại những cảm xúc thăng hoa nhất và cũng đem lại nhiều giọt nước mắt nhất. Rồi những Major về sau, khi đội Na`vi thi đấu mà không có anh. Hình ảnh con người vạm vỡ cao to làm đầu tàu vững chắc nhưng vẫn có thể bật khóc sau thất bại sẽ không còn hiện diện ở các giải đấu nữa. Liệu có ai còn nhớ anh? Còn nhớ những người như anh? Những người đã bỏ toàn bộ thanh xuân mình vào những giải đấu game như anh hay GeT_RiGhT, gob b hoặc forest liệu sẽ còn được nhớ đến và ghi nhận những gì họ đã làm được cho tựa game này? Cuộc sống vốn dĩ không công bằng nhưng tôi tin cho dù sau này sẽ không còn được thấy vài cái tên đã gắn liền với những năm tháng tươi trẻ náo nhiệt thanh xuân của mình đi nữa thì hình ảnh của họ vẫn mãi là những viên gạch tượng đài cho CS:GO mà không ai có thể phủ nhận được.

Zeus sẽ từ giã sự nghiệp thi đấu sau BLAST Pro Series: Moscow vào cuối tuần này

Major trong tôi nó không hẳn chỉ là một cái tên giải đấu. Đó là nơi chứa đựng những gì cao quý và cay đắng của cả một thời tuổi trẻ. Tôi yêu CS:GO - Tôi yêu Major.