Your browser does not support JavaScript!

[Major trong tôi là...] Bài dự thi của bạn Tran Thuy

Bài dự thi event "Nhịp đập Major #2: Major trong tôi là..." của bạn Tran Thuy về người bạn thân của mình và niềm đam mê CS:GO/Major của cả 2.
Đây là câu chuyện dưới góc nhìn của một học sinh cấp 3 năm cuối, một con người không tài năng, không quan hệ xã hội lớn... và câu chuyện về một game thủ CS:GO với mơ ước đạt lên đỉnh cao của nền CS:GO Việt Nam nói chung và thế giới nói riêng. Nhân vật chính là nó, người bạn thân nhất của tôi, một người sẵn sàng đánh đổi tất cả để đạt được đỉnh cao danh vọng, và chính điều đó đã nhấn chìm nó vào khoảng thời gian tăm tốt nhất cuộc đời... cho đến Major này.

Image result for csgo gamer
Ảnh minh họa

Phong, sinh ra trong một gia đình khá theo Nho giáo, nhìn chung có thể gọi là theo tư tưởng của cuộc sống cũ-bảo thủ, gia trưởng nhưng lại mẫu mực. Vì sinh ra như thế, tôi được làm quen nó từ khi mới học lớp một - tức là vào năm sáu tuổi. Khi ấy tôi với nó theo học một trường tại TP HCM, tuy hoàn cảnh gia đình khác nhau và nhà nó không cho phép giao lưu nhiều, nhưng bọn tôi vẫn khá thân thiết khi ở trưởng cũng như thời gian đi học thêm từ lúc còn bé. Cho tới năm lớp hai, tôi được bố mẹ tặng cho một bộ máy tính khá hiện đại so với ngày trước, có thể lên mạng và chơi nhiều game, điều đó tạo tiền đề cho tựa game "bắn súng" đầu tiên mà bọn tôi được chơi chính là Gunny. Khi ấy, cả hai đều bị cuốn theo vòng xoay của trò chơi điện tử, nó thu hút bọn tôi như ong tìm hoa, tạo ra cảm giác thoải mái, tự do khi cùng nhau chơi những phó ai, tham gia các trận chiến nhỏ lẻ với nhau những chiều rảnh khơi ra quán điện tử giá 2k/h. Nhưng niềm vui không kéo dài được bao lâu, tôi và nó lại bị chia cách vì gia đình tôi phải chuyển ra Hà Nội do công tác của bố, tuy rất buồn nhưng không còn cách nào khác, bọn tôi phải rời nhau, xa đi người bạn thân nhất của cuộc đời khi còn là một đứa trẻ. Ai biết được nỗi đâu khi phải xa lìa, liệu họ có thấu hiểu cảm giác của một đứa trẻ khi mất đi những người bạn tha thiết, nhất là Phong, nó không hề có bất cứ người bạn nào khác ngoài tôi. Năm ấy, lớp năm, khi phải đi, tôi với nó đã hứa với nhau sau này gặp lại, và đưa cho nhau địa chỉ yahoo để liên lạc nếu có thể. Chính là địa chỉ tôi đang sử dụng này. Đêm trước ngày ra đi, trận Gunny cuối của tôi với nó chính là phó bản "Dòng xoáy thời gian", cả hai vừa buồn vừa chơi, nói chuyện như những đứa trẻ cố tỏ ra mình trưởng thành. Và khi ấy, tôi cảm thấy trong lời nói của nó đã rất buồn vì chính tôi cũng không thể che giấu cả xúc ấy.

Image result for quán net cỏ
Ảnh minh họa

Một thời gian dài nhau khi chuyển đi, tôi đã không còn gặp lại nó nữa, khi ấy Hà Nội với những cơn rét buốt mùa đông cũng như sự náo nhiệt ở nơi đây không cho tôi thời gian để chơi lại bất cứ thời gian để vào truy cập máy tính (nhà tôi phải bán đi khá nhiều thứ, bao gồm cả bộ máy tính và con chiến mã đã tróc xơn vì không thể mang lên tàu hỏa). Thời gian phải đi học, đi học thêm, rồi phụ giúp gia đình làm tôi quên mất những cảm giác chơi game, cảm giác ngón tay di chuột và bấm từ nút bằng hai ngón trỏ là như thế nào. Chỉ đến khi năm cấp 2 tôi mới bắt đầu chơi lại, và tựa game tôi chơi lúc ấy không còn là Gunny mà là Đột kích. Thời gian trôi qua tôi cũng dần quên mất đi nhưng liên lạc với người bạn thân năm ấy, tài khoản Yahoo của tôi cũng không thể đăng nhập do đã lâu không vào, mất đi mật khẩu khiến tôi rất buồn, trong tim vẫn còn cậu bạn cười đùa năm ấy. Một thời gian dài gắn bó với tựa game Đột kích, tôi dần hứng thú với những trò chơi bắn súng - FPS góc nhìn thứ nhất, nó khiến tôi cảm giác thấy lại được một phần tuổi thơ khi chơi cùng đám bạn cấp 2, đôi khi làm tôi nhớ đến người bạn nối khố năm xưa. Rồi cho tới năm 2014, tôi bắt đầu tiến đến tựa game CS:GO - tựa game mà tôi gắn bó tới tận bây giờ - qua một youtuber tên là Qu* Gaming.

Khi ấy CS:GO không giống những tựa game khác, tính chất chiến thuật, đòi hỏi kĩ năng, sự tập trung cao độ và tranh đua thúc đẩy tôi một cách rõ rệt. Không còn những ngày săn Zombie, những ngày A.I, những ngày lên mạng VinaCF. Mà bây giờ trong tôi là một môn thể thao, là một hoạt động khác mà tôi muốn làm như khi đi học. CS:GO rèn luyện cho tôi sự kiên nhất, cho tôi những người bạn giờ phải chia xa, những ngày trộm vặt tiền mẹ mở dao xanh như trời thu. Tôi dần dần trở nên yêu thích CS:GO hơn, yêu thích cái cảm giác nó mang đến cho tôi, càng tức giận, tôi càng muốn chơi CS:GO hơn. Và chính CS:GO, số phận đả đẩy tôi gặp lại một người bạn cũ, một người mà tôi không thể nhớ tên nhưng vẫn đâu đó trong hình bóng tuổi thơ, người mà sau này đã đưa tôi lên tầm cao nhất của tựa game này. Có thể đó là sự trùng hợp, có thể là ngẫu nhiên, nhưng tôi chắc chắn rằng điều này đã mở đường cho tôi để thấu hiểu nhiều điều hơn trong cuộc sống...

Image result for csgo

Khi ấy là năm lớp 9, trong lúc các bạn đang chuẩn bị cho kì thi vào 10 thì tôi lại nhỡ say sưa với CS:GO, tôi - sau 500h chơi vẫn chỉ là thằng lính quèn Nova 4. Trong một lần find match, tôi đã rơi vào một tựa game rất nhiều rank cao là MG-MG2-MGE ở map dust 2, tuy là một thằng lính quèn nhưng tôi vẫn tự tin với skill của mình để đối đầu team địch. Và chính sự tự tin ấy cho cho tôi đứng thứ 2 trong game đấu, từ dưới lên trên, với chỉ có 7 mạng duy nhất sau 30 hiệp đấu. Game kết thúc với tỉ số 16:14 cho bọn tôi, như một lẽ thường tình, tôi không quên việc "gáy bẩn" để thể hiện sự oai hùng khi mình là rank thấp nhất: Nub, gà, fuck you, ez vl... Ngay sau đó, trong hàng đống chat đang chửi tôi thì có một tin hiện là: Ơ, ông cũng VN à?. Vì khi ấy CS:GO không thực sự phổ biến, nên gặp được một người đồng hương cũng giống như một người anh em thất lạc vậy, tôi nhanh trong trả lời và rồi lời mời kết bạn được chủ động gửi từ người bạn kia. Sau đó bọn tôi làm quen, bắt đầu bắn cùng nhau, dual rank cả hai cùng đạt được trình độ cao nhất trước khi tôi nghỉ game để ôn thi là MGE.
Một sự may mắn bất ngờ, tôi đỗ được cấp ba tại trường TPHT Đ**n K*t - HBT. Sau đó, bố mẹ tôi cũng sắm cho tôi một bộ PC như là phần thưởng cho sự nỗ lực thành công từ một thằng ngu ăn rùa lên được trường điểm cũng gọi là trên trung bình tại Hà Nội. Lúc ấy, tôi bắt đầu về lại CS:GO, rank khi ấy đã mất nhưng vẫn thấy người bạn tôi đang In-Game. Vui sướng khi gặp lại người bạn booster, tôi liền kiểm tra rank và ib luôn qua steam. Giờ bạn ấy đã lên tận SMFC, còn tôi thì vẫn là rank xanh quèn khi bị tụt xuống Nova 3 vì lâu không chơi, khi ấy cộng đồng VN-CS:GO nổi lên một đề tài "Dưới LEM là rác rưởi", điều đó khiến tôi tư tin không dám dual lại cùng người bạn cũ. Nhưng thật bất nhờ, tin nhắn được trả lời nhanh tróng rằng sắp xong game, và muốn ra chơi với tôi sau khi hết game. Vui sướng khi nghe điều đấy, tôi liền nghĩ ngay đến việc sắm gear mới để go pro lại niềm đam mê này... 

Image result for csgo deep

Hai mùa trôi qua, các ngôi sao sáng dần xuất hiện như S1mple, Stewie2k, Shroud... Tôi dần hâm mộ các pro-player, và nó cũng vậy, người tôi ưa thích là StewieS1mple. Khi ấy, tôi đã lên đc SMFC và nó GE, cả hai đang cùng nhau bắn FaceIT để một lần được trải nghiệm cảm giác Semi player. Năm ấy, cả hai đều cùng nhau rủ đi xem pubstomp của 500Bros trong trận đấu giữa Navi và BIG, chính lúc đó tôi đã nhận ra người bạn cũ của tôi, người mà chính định mệnh đã đưa chúng tôi về lại với nhau. Cả hai đều bất ngờ trước điều này, hỏi hạn nhau và cùng nhau xem trận BO5 kinh điển của Na`Vi  khi vùi dập BIG. Thì ra sau khi học xong cấp hai ở TP HCM, nó cùng anh trai ra Hà Nội để học đại học, còn nó thì vào cấp 3 Trư*ng Đ*nh. Điều này càng làm cho bọn tôi thân thiết hơn nữa, và nó cũng không nhắc mấy về việc liên lạc qua Yahoo ngày trước.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và đám đông
Pubstomp ESL Cologne 2018 của 500Bros Studio, nơi mọi người chứng kiến Na`Vi đánh bại BIG để lên ngôi vô địch

Từ đó, việc thân nhau hơn bọn tôi bắt đầu đi bắn giải, lúc ấy là cuối năm lớp 11 và chuẩn bị sang đầu 12, tham gia các giải của Viking, Cyzone, B2S dần làm trình độ bọn tôi lên cao hơn. Niềm vui tưởng trừng như không bao giờ hết cho tới một ngày, đó là một đêm lạnh, bọn tôi đang cùng nhau đi về sau khi chơi tại Viking Hà Đông. Lúc ấy hai thằng đi hai xe, chém gió với nhau về cuộc đời và những gì mình đã đạt được. Bỗng nhiên nó phải nghe điện thoại, vì lúc đó là 12h kém, bọn tôi phải đi về sớm nên đã chủ quan vừa đi xe vừa nghe điện thoại. Đột nhiên nó lại cãi nhau to tiếng với người đầu dây bên kia, nghe loàng thoáng qua về việc học của nó ở tương lai, chuyện không may đã xảy ra, nó mất tập trung rồi bị đâm bởi chiếc taxi phía sau. Tôi liền phanh gấp dừng lại giúp nó, gọi nhanh xe cứu thương cũng như các người xung quanh giúp đỡ. Tên taxi khốn nạn ấy sau khi gây án đã chạy mất trong lúc tôi đang tập trung vào người bạn của mình. Sau vài ngày, tôi liền đi thăm sức khỏe của nó, thật tốt khi mà nó vẫn ổn và không bị thương về tính mạng. Nhưng sự đáng buồn đã xảy ra, tay trái của nó đã bị gãy và liệt hoàn toàn. Vì bị oto trèn ép lên đi qua cũng như bị vỏ điện thoại iphone nén vào làm đứt dây thần kinh tay và mắc ở trong nên phải cắt đi. Điều này làm cho bọn tôi thực sự buồn, tuy tôi có phàn vui vì tính mạng nó an toàn nhưng nhìn vào mắt nó thực sự rất buồn. 

Image result for player training csgo lonely

Một năm trôi qua, bọn tôi vẫn liên lạc với nhau nhưng không thể còn chơi game với nhau được nữa, giờ cả hai đứa đều đã ở lớp 12, sắp phải bước chân vào kì thi đại học. Chính vì vậy, bọn tôi quyết định cùng nhau làm những gì có thể với CS:GO, để lưu lại những kỉ niệm quý giá nhất. Bởi sau khi học xong 12, nó cùng anh trai và cả gia đình phải đi sang Hà Lan để học cũng như ở, không còn ở lại Việt Nam nữa, có thể sẽ không về để an cư lập nghiệp bên đó. Chính vì vậy, đợt Major này có thể sẽ là đợt Major cuối cùng của tôi với nó xem chung với nhau, ngồi chung một bàn, tám chuyện về các đội tuyển khác. Niềm đam mê mãnh liệt của nó với tôi dành cho hai team khác nhau là LiquidNa`Vi tại giải đấu này khi được vào playoff, cả hai đã cùng hứa dù bất cứ team nào vào chung kết thì tôi sẽ chở nó đi pubstomp của 500bros studio để cổ vũ. Chính game bắn súng, đã kết nối tôi và nó, cũng như chính Major này sẽ là điểm kết thúc của tôi và nó. Đấy chính là CS:GO tôi yêu, đây chính là Nhịp Đập Major trong tôi.