Your browser does not support JavaScript!

Bức tâm thư của Chawy sau khi giải nghệ và ước mơ thành HLV cho con trai

“Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ huấn luyện con trai mình, và được chứng kiến nó tiếp tục giấc mơ vẫn còn dang dở của mình”

Như hầu hết các bạn có thể nhận thấy, tôi đã không thi đấu trong một khoảng thời gian khá dài tính đến thời điểm hiện tại. Lý do là bởi tôi đã quyết định ngừng làm tuyển thủ chuyên nghiệp và trở thành một huấn luyện viên trong vài tháng vừa qua. Tôi đã không thông báo điều này là bởi vì đó là một quyết định thực sự khó khăn đối với cá nhân tôi, đặc biệt là khi tôi đã thi đấu chuyên nghiệp được hơn 13 năm. Hơn một nửa cuộc đời của tôi đã gắn bó với thể thao điện tử với tư cách là một tuyển thủ chuyên nghiệp, chính vì vậy giải nghệ chưa bao giờ là một quyết định dễ dàng đối với tôi. Sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi đã quyết định thử trở thành một huấn luyện viên, một vị trí mà rất nhiều người đã nói rằng tôi có thể rất phù hợp.

1

Xin chào tất cả mọi người, tôi là Chawy, và tôi đã bắt đầu thi đấu khi tôi mới chỉ 13 tuổi. Tôi đã chơi DotA và DotA 2 chuyên nghiệp và cũng đã gặt hái được một số thành tích ở cả trong nước lẫn quốc tế.

Tôi đã được Riot Games giới thiệu về tựa game Liên Minh Huyền Thoại vào năm 2010, khi đó họ đã mời những tuyển thủ DotA xuất sắc nhất ở mỗi quốc gia Đông Nam Á (SEA) tham gia vào một giải đấu mang tên Ring Of Champions. Nhà vô địch sẽ sẽ đại diện cho SEA chạm trán với Bắc Mỹ, Châu Âu và Trung Quốc tại WCG 2010.

Sau những trận đấu đầy khó khăn, chúng tôi đã giành chiến thắng và có cơ hội đại diện cho khu vực SEA tham dự WCG 2010 được tổ chức tại Los Angeles. Đó là lần đầu tiên tôi được đến một đất nước xa xôi đến vậy, một nơi mà tôi chưa từng mơ đến việc được đặt chân tới. Bởi chúng tôi đã không có nhiều thời gian luyện tập, chính vì vậy nên chúng tôi không hề hy vọng giành chiến thắng bất cứ thứ gì cả. Đó chỉ đơn giản là một trải nghiệm đáng mơ ước đối với tôi khi tôi đã được gặp gỡ rất nhiều tên tuổi lừng danh. Tôi nhớ rằng mình đã rất hào hứng khi được gặp hotshotGG  bigfatlp. Và tôi đã không thể tin vào mắt mình, đó thực sự là hotshotGG bằng da bằng thịt, và bigfatlp cũng là idol của tôi ở vào thời điểm đó. Tôi đã học được rất nhiều điều khi theo dõi anh ấy thi đấu, tôi cũng đã sao chép bảng ngọc của anh ấy và làm tất cả những gì mà tôi có thể với hy vọng rằng một ngày nào đó cũng sẽ thi đấu được như anh ấy.

Khi WCG khởi tranh, chúng tôi bằng cách nào đó đã giành được chiến thắng trước Trung Quốc và có được vị trí thứ 3. Tôi nhớ rằng mình đã chơi Blitzcrank và mua Kiếm B.F, bởi khi đó tôi mới chỉ chơi Liên Minh Huyền Thoại được 2 tuần và không hề biết mình phải nên mua những món trang bị nào. Tôi chỉ đơn giản là chơi sao cho mình trông ngầu nhất có thể. Mặc dù vậy chúng tôi đã bị CLG đè bẹp hoàn toàn.

Sau đó tôi đã bị phân vân giữa DotA 2 và Liên Minh Huyền Thoại bởi tôi đã giành chiến thắng ở cả 2 giải đấu địa phương. Cuối cùng tôi đã quyết định lựa chọn Liên Minh Huyền Thoại.

1

Đó là vào mùa 2, khi đội tuyển chuyên nghiệp chính thức đầu tiên được thành lập – Singapore Sentinels(SGS). 2 người chơi đã được lựa chọn ra từ máy chủ của chúng tôi và họ được trao quyền để chọn tối đa 10 người tham dự bài thử nghiệm. Tôi đã rất vui mừng bởi có được thu nhập từ chính những gì mà mình đam mê nhất giống như giấc mơ trở thành hiện thực vậy. Thế nhưng mọi chuyện lại không hề dễ dàng như vậy, khi mà họ lựa chọn rất nhiều người chơi, ngoại trừ tôi. Tôi đã nghĩ rằng rõ ràng là họ sẽ lựa chọn những người bạn của họ để có thể cùng nhau kiếm tiền. Tôi đã chẳng bao giờ được lựa chọn để thi đấu cho đội tuyển xuất sắc nhất đại diện cho Singapore. Tôi cũng chấp nhận thực tế rằng có lẽ họ sợ tôi có thể bị trục xuất sau đó một vài tuần khi tôi phải thực hiện nghĩa vụ quân sự. Nghĩa vụ quân sự là một điều bắt buộc đối với tất cả nam giới tại Singapore. Nó kéo dài trong hai năm, nhưng bạn có thể ra ngoài vào mỗi cuối tuần hoặc chỉ trong vài tháng đầu tiên tùy vào nơi mà bạn thực hiện nghĩa vụ. Tôi dường như đã phát điên, và tôi cũng đã rất tuyệt vọng. Tôi không thể chấp nhận thực tế là đội tuyển chuyên nghiệp duy nhất ở đất nước mình không hề cho tôi có cơ hội được thử hay thậm chí còn chẳng liên hệ với tôi. Sau khi tôi thực hiện nghĩa vụ quân sự, tôi đã rất nỗ lực tập luyện vào mỗi cuối tuần khi tôi được ra ngoài. Tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất, và đó là hủy diệt SGS.

Chính vì vậy tôi đã tự thành lập ra một đội tuyển cùng với những người bạn của mình. Những người bạn của tôi cũng có trình độ khá cao nên chúng tôi đã có thể giành được những chiến thắng trước đội tuyển chuyên nghiệp duy nhất tại thời điểm đó, đội tuyển được đánh giá là sẽ đè bẹp mọi đối thủ đứng trên đường đi của họ. Không lâu sau đó, người quản lý của họ đã liên hệ với tôi và đưa ra mức lương cao hơn những tuyển thủ khi đó, và tôi đã đồng ý.

Tôi bắt đầu thi đấu cho SGS. Trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên là trận đấu với TPA, và tôi đã có được hơn 10 điểm hạ gục khi sử dụng Corki trong trận đấu đó. Chúng tôi suýt chút nữa đã giành chiến thắng nhưng tôi lại quăng game bởi vì tôi đã quá vui mừng. Tại thời điểm đó, gần như chẳng có đội tuyển nào trong khu vực tiệm cận đến một chiến thắng trước TPA cả, và tôi gần như đã làm được điều đó trong trận đấu đầu tiên của mình. Đó chắc chắn là một trận đấu vô cùng đáng nhớ đối với tôi.

1

Vài tuần sau, quản lý đã nói chuyện với tôi và bảo tôi rằng họ không có đủ tiền, và điều này có nghĩa là tôi sẽ không được trả lương khi tiếp tục thi đấu tại SGS. Tôi đã bị sốc, tôi đã rất suy sụp, nhưng tôi vẫn ở lại và tiếp tục nỗ lực hết mình. Tôi biết mục đích của tôi không chỉ là trở thành người giỏi nhất tại Singapore hay SEA mà còn hơn thế nữa. Tôi đã chọn ở lại mặc dù không được trả lương, bởi vì tôi đã được cấp một siêu tài khoản ở máy chủ Đài Loan và điều đó cho phép tôi được chơi cùng với những người giỏi hơn. Thật chẳng dễ dàng khi chứng kiến một vài người đồng đội của tôi không hề nỗ lực chút nào những vẫn mang tiền lương về nhà mỗi tháng. Thậm chí việc tiền thưởng phải chia đều cho tất cả các thành viên còn khó chấp nhận hơn nữa …

Thế nhưng khá may mắn cho tôi khi chúng tôi được tham dự một vài giải đấu quốc tế và đã đến những nơi như San Francisco, và thậm chí là Las Vegas trong sinh nhật lần thứ 21 của tôi! Tôi rất thích gặp gỡ các tuyển thủ từ những khu vực khác bởi vì có quá nhiều thứ để học hỏi từ họ.

Bước sang năm 2014, tôi đã mệt mỏi và không cảm thấy quá hứng thú khi chơi nữa. Tôi có cảm giác rằng tôi không còn thi đấu tốt như trước. Tôi đã hy sinh mọi thứ nhưng không thu lại được kết quả và tôi muốn quay trở lại và tiếp tục với việc học. Tôi đã nộp đơn xin vào các trường tư. Vài tuần sau, TPA liên lạc với quản lý của tôi tại SGS và hỏi rằng liệu tôi có muốn gia nhập với họ không. Đó là một điều không chỉ tôi mà gia đình tôi cũng rất ủng hộ, bởi vì tôi muốn nghiên cứu một thứ gì đó mới mẻ và bắt đời một chương mới của cuộc đời. Gia đình tôi biết rằng đây là điều duy nhất tôi muốn và bây giờ tôi cuối cùng cũng có cơ hội để làm điều đó, tại sao lại không thử cơ chứ. Và đó là cách mà tôi đã đến Đài Loan. Đã hơn 4 năm kể từ khi tôi đến Đài Loan và tôi không bao giờ hối tiếc bất kỳ giây phút nào tại đó. Có rất nhiều người tôi muốn cảm ơn và tôi hy vọng rằng họ sẽ tha thứ cho tôi nếu tôi bỏ lỡ bất kỳ điều gì.

1

Đầu tiên là Quaker, quản lý của TPA. Cảm ơn anh vì đã luôn quan tâm đến các tuyển thủ và đảm bảo rằng chúng tôi luôn có được cảm giác như đang ở nhà vậy. Mọi thứ sẽ khó khăn hơn nhiều khi một thân một mình ở nước ngoài nếu như không có anh. Tiếp đến là Polo, đội trưởng của TPA. Cảm ơn anh vì anh đã trở thành một người anh trai của chúng tôi và đảm báo rằng mọi thứ trong đội đều được hoạt động một cách trơn tru nhất. Retty, người đứng đầu của garena và cũng là người đã giúp đỡ nhiều nhất cho TPA. Cảm ơn vì đã luôn mang đến cho chúng tôi những cảm xúc tích cực, chia sẻ với chúng tôi làm thế nào để thành công và luôn đặt niềm tin vào chúng tôi. Hulk, đội trưởng của AHQ. Cảm ơn anh vì đã giải quyết rất nhiều vấn đề của đội, luôn quan tâm tới những thành viên khác và đặc biệt là tôi, cũng như luôn đảm bảo rằng tôi cảm thấy như ở nhà khi thi đấu tại AHQ. Boss Xie, cảm ơn vì đã hy sinh rất nhiều cho đội, tin tưởng vào đội và giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Cảm ơn anh vì đã giúp bố mẹ tôi đến Đài Loan và nhiều lần khiến tôi thực sự ngạc nhiên vì tôi rất hay nhớ nhà. Boss Henry, cảm ơn vì đã dạy tôi cách trở thành một người đội trưởng tốt hơn, cũng như trở thành một con người hoàn thiện hơn. Eric, quản lý của HKA, cảm ơn vì đã cho tôi lời khuyên trong quãng thời gian gặp khó khăn và giúp tôi cải thiện rất nhiều. Derek, cảm ơn vì đã tin tưởng rất nhiều ở tôi, vì những đóng góp của anh cho nền thể thao điện tử. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, xin cảm ơn Riot Games vì đã luôn đảm bảo các tuyển thủ có được màn trình diễn tốt nhất trong tất cả các giải đấu đã diễn ra. Cảm ơn mọi thành viên của Riot Games vì đã rất thân thiện và không ngừng quan tâm tới chúng tôi, nhất là khi chúng tôi ở nước ngoài. Tôi thực sự biết ơn từ tận đáy lòng khi có cơ hội được thi đấu cho những đội tuyển tuyệt vời như vậy. Tôi cũng rất biết ơn những người đồng đội đã từng sát cánh cùng tôi. Ngay bây giờ, tôi rất muốn tiếp tục đóng góp cho nền thể thao điện tử bằng bất cứ cách nào có thể. Chúng tôi bắt đầu từ 2 bàn tay trắng, và hãy nhìn xem hiện tại chúng tôi đã có những gì trong tay.

Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ huấn luyện con trai mình, và được chứng kiến nó tiếp tục giấc mơ vẫn còn dang dở của mình.

Nguồn: Lienminh360